CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN – NĂM A
1V 3,5.7-12 - Rm 8,28-30 - Mt 13,44-52
1V 3,5.7-12 - Rm 8,28-30 - Mt 13,44-52
ĐÂU LÀ CHỌN LỰA KHÔN NGOAN NHẤT?
“Tìm được một viên ngọc quý,
ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có
mà mua viên ngọc ấy.” (Mt 13,46)
ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có
mà mua viên ngọc ấy.” (Mt 13,46)
3. Bài Phúc âm – Mt 13,44-52
Đoạn phúc âm này là phần cuối cùng của một loạt các dụ ngôn mà thánh sử Matthêu xếp chúng vào phần “bài giảng bằng dụ ngôn.” Hai dụ ngôn đầu, ví Nước Trời giống như kho báu và ngọc quý, có cùng một bố cục như nhau: tìm thấy - bán tất cả - mua bằng được. Tuy nhiên điểm khác biệt chính của hai dụ ngôn “sinh đôi” này là kho báu được chôn trong ruộng – điều mà người ta không chủ ý đi tìm nhưng chỉ vô tình phát hiện ra; đang khi viên ngọc quý – điều mà giới thương buôn luôn ráo riết chủ ý săn lùng. Và cho dù vô tình tìm thấy hay chủ ý tìm kiếm, nhưng một khi đã khám phá ra thì thái độ khôn ngoan chỉ là một: bán mọi sở hữu để được chiếm hữu điều quý giá nhất.
Dụ ngôn Nước Trời được ví như chiếc lưới thả xuống biển bắt được mọi loài nhấn mạnh tới tính bất ngờ khi ngày tận thế đến và không ai có thể thoát ra khỏi “chiếc lưới tận thế” này; kẻ gian ác sẽ được tách ra khỏi người công chính để bị ném vào lò lửa, nơi họ phải khóc lóc và nghiến răng.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét